TÌM NHANH
GIÓ XUÂN KHÓA CHẶT NƠI CUNG VÀNG
View: 94
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 44
Upload by Yuzu Chua Ngọt
Upload by Yuzu Chua Ngọt
Upload by Yuzu Chua Ngọt
Upload by Yuzu Chua Ngọt
Upload by Yuzu Chua Ngọt
Upload by Yuzu Chua Ngọt
Upload by Yuzu Chua Ngọt
Upload by Yuzu Chua Ngọt
Upload by Yuzu Chua Ngọt
Upload by Yuzu Chua Ngọt
Upload by Yuzu Chua Ngọt
Upload by Yuzu Chua Ngọt
Upload by Yuzu Chua Ngọt
Upload by Yuzu Chua Ngọt

Dĩ nhiên Độc Cô Việt không thể khước từ "hình phạt" này,. Tất nhiên, chàng cũng chẳng biết nói gì hơn.

Buổi tối, món ăn được dâng lên là một loại canh ngọt, Độc Cô Việt múc cho Ngu Tranh tận ba lần. Đến lần thứ ba, Ngu Tranh nhất quyết không chịu ăn thêm nữa.

Có thể nhận thấy, dường như Độc Cô Việt hơi thất vọng. Chàng từng gắp thức ăn cho người khác nhưng múc canh thì quả thực là lần đầu tiên.

Hôm nay chàng lại gắp thức ăn cho Ngu Tranh, tóm lại chàng gắp gì Ngu Tranh ăn nấy, bữa cơm diễn ra vô cùng hài hòa.

Ngu Tranh cũng không giận dỗi chàng nữa. Độc Cô Việt tự cảm thấy tuy Đông Quân nhà mình thích làm nũng, thỉnh thoảng lại nổi tính khí tiểu thư nhưng vẫn thuộc diện dễ dỗ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Hôm nay, quả thực không có ai đến mời mọc. Người trong hậu viện đông lên, cục diện cũng theo đó mà thay đổi.

Bạch Trắc phi cũng đành phải chấp nhận số phận. Hiện giờ, Độc Cô Việt vẫn đến chỗ nàng ấy nhiều nhất nhưng sự sủng ái bị chia sẻ là điều không cần bàn cãi. Không chỉ có Ngu Tranh, mà còn có Mộ Dung thị đã sinh con và Tả thị đang mang thai. Độc Cô Việt không thể không đến thăm, đó đều là những nữ nhân sinh con đẻ cái cho chàng, nếu chàng không đến thì còn ra thể thống gì nữa?

Đêm nay, Bạch Trắc phi trằn trọc mãi không ngủ được, bèn sai người mang tới một bình rượu. Đêm nay thời tiết hơi oi bức, nàng ấy ngồi ngoài sân một mình đối bóng dưới trăng.

Như Ý thở dài: "Sức khỏe người đâu phù hợp để uống rượu. Ngày thường có yến tiệc, bất đắc dĩ phải uống thì đã đành, giờ đang yên đang lành... người đừng dày vò bản thân mình nữa."

"Ngủ không được." Bạch Trắc phi cau mày: "Cơ thể này dù sao cũng chỉ đến thế thôi. Thái y cũng xem rồi, đại phu cũng khám rồi, mà chẳng thấy khá lên."

Thái y hay đại phu, vì e ngại thân phận cũng như để an ủi bệnh nhân, chẳng ai nói lời khó nghe cả. Ai cũng bảo nàng ấy cứ từ từ trị, từ từ điều dưỡng. Chẳng ai nỡ nói thẳng thừng một câu rằng bệnh của nàng ấy không thể chữa khỏi được nữa.

Thế nhưng đôi khi, sức khỏe của chính mình thì mình mới là người rõ nhất. Chứng đau thắt ngực của nàng ấy e rằng sẽ không khỏi được đâu. Nàng ấy thể nhược thân hàn, không hoài thai được, cũng là chuyện chẳng có cách nào. Dù hơn một năm nay, nàng ấy đã uống không biết bao nhiêu thuốc bổ nhưng vẫn vô phương cứu vãn.

Cũng chính vì nàng ấy quá yếu ớt, nên những lúc Tứ hoàng tử đến, nàng cũng thường xuyên không thể thị tẩm. Tứ hoàng tử cũng không nỡ, thấy nàng cứ ốm yếu mãi như vậy, sao chàng đành lòng xuống tay cho được?

Bạch Trắc phi ôm một bụng sầu mà chẳng biết tỏ bày cùng ai. Độc Cô Việt lại không phải kiểu nam nhân tâm lý biết nói lời đường mật, thời gian trôi đi, Bạch Trắc phi càng lúc càng cảm thấy bản thân sau này sẽ không có chỗ dựa.

Nói một cách đơn giản, sự lo âu của nàng ấy hiện giờ không chỉ vì sợ mất đi sự sủng ái. Trong lòng Như Ý cũng hiểu rõ, nàng ta thở dài rồi ngồi xuống bên cạnh Bạch Trắc phi: "Trắc phi, chuyện gì rồi cũng sẽ có cách giải quyết, duy chỉ có sức khỏe của người là không được coi nhẹ. Người vốn đã yếu như thế rồi, không thể tự hành hạ mình thêm nữa. Dù sao đi nữa, Đại vương vẫn đối xử tốt với người nhất, hiện tại người chưa có con cũng không sao, muộn một chút rồi sẽ có thôi. Nếu không trông mong được vào cái thai của Tả thị thì sau này lẽ nào sẽ không còn người khác? Theo nô tỳ thấy, đợi sau khi chính thức phong Vương, chắc chắn hậu viện sẽ thêm người. Người mới vào phủ, sẽ có cơ hội mang thai. Dù thế nào, người cũng phải vực dậy tinh thần, Kim Trắc phi vẫn đang nhìn người chằm chằm như hổ đói đấy."

Bạch Trắc phi nhấp một ngụm rượu, vị cay đắng của rượu như chính nỗi lòng nàng ấy: "Ngươi còn nhớ năm đầu tiên ta ra ngoài với Tứ lang không? Khi đó ta còn khỏe mạnh, còn nài nỉ chàng dạy ta cưỡi ngựa, hễ có thời gian là chàng lại dẫn ta đi. Ta vẫn còn chưa học được..."

"Trắc phi, chuyện cũ đã qua rồi. Người phải nhẹ lòng thì bệnh mới nhanh khỏi." Như Ý thở dài.

Thực ra khi đó cũng chưa chắc đã tươi đẹp đến thế. Ở bên ngoài vô cùng vất vả, lúc ấy Đại vương còn là thống lĩnh binh sĩ, khi đó, bên cạnh chàng chẳng còn nữ nhân nào khác. Trước đây, Như Ý cứ nghĩ đó là chuyện đại hỷ, là tình nghĩa sâu nặng giữa Đại vương và Trắc phi, không ai thay thế nổi. Nhưng giờ nhìn lại, chẳng phải chính chuyện đó đã giam cầm Trắc phi nhà mình hay sao?

Bạch Trắc phi thở hắt ra một hơi dài: "Không uống nữa. Ngươi nói xem giờ này Tứ lang và Ngu Trắc phi đã ngủ chưa?"

"Trắc phi..." Như Ý khẽ gọi.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bạch Trắc phi tự giễu cười một tiếng: "Thôi, không nghĩ nữa, chúng ta đi ngủ thôi."

Lúc này, kẻ đang bị nàng ấy nhung nhớ lại đang nhíu mày. Sau lưng chàng hơi đau.

Độc Cô Việt không thể tự mình nhìn thấy nhưng chàng cảm giác có lẽ đã trầy da.

Chàng nghĩ mãi không thông, rốt cuộc là do mình quá thô bạo hay là Đông Quân mượn cớ trách chàng thô bạo để cố ý trả đũa đây. Chàng nhấc bàn tay của Đông Quân khi nàng đang say ngủ lên xem, móng tay nàng rất ngắn, được cắt tỉa vô cùng tròn trịa. Chàng ngắm nghía kỹ bàn tay ấy, ừm, tay của Đông Quân cũng thật đẹp.

Chàng nằm xuống, gác một chân đè lên chân Ngu Tranh.

Sáng sớm, Ngu Tranh giật mình tỉnh giấc sau một cơn ác mộng có nội dung vô cùng trừu tượng. Nàng thấy mình biến thành một vật thể giống như quả bóng bay, bị một khối gì đó, hình như là một cây cột sơn đỏ nhưng là loại cột sơn đỏ đã phình to ra gấp vạn lần đè nghiến lấy. Nàng cũng không hiểu sao trong mơ mình lại biết đó là cái cột, theo lý mà nói phình to gấp vạn lần thì mắt người thường sao thấy hết được.

Nhưng nàng vẫn biết, và cảm thấy mình sắp bị đè cho nổ tung đến nơi. Nàng kinh hãi tột độ mà không sao tỉnh giấc được, cuối cùng phải vùng vẫy dữ dội, cả người nảy lên một cái mới thoát khỏi cơn mê.

Tỉnh rồi, nàng mới phát hiện, cái "cột" đè trên người mình là có thật!

Nàng nằm nghiêng, tư thế gần như là nằm sấp nửa người, mà Độc Cô Việt thì gần như đè hẳn lên người nàng. Chân chàng gác lên chân nàng, còn cánh tay thì như thanh sắt nguội siết chặt lấy lồng ngực nàng. Ngu Tranh suýt chút nữa thì không thở nổi. Cái tên này thân hình đẹp thì đẹp thật, mặc đồ vào thì trông gầy gò nhưng cởi ra mới thấy cơ bắp chàng cực kỳ săn chắc, dáng vóc phải nói là mười điểm. Chỉ có mỗi một vấn đề: Sức quá lớn!

Dù là lúc chàng một tay bế nàng hay lúc ngủ say đè lên người nàng, nàng hoàn toàn không thể nhúc nhích nổi. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Ngu Tranh thầm nghĩ, có lẽ đây mới chính là hình dáng thực sự của một vị tướng quân từng dày dạn trận mạc. Mấy gã trong truyện ngày xưa cứ hở chút là được miêu tả gầy gò yếu nhược thì sao làm tướng quân cho nổi!

Ngu Tranh vừa nghĩ vừa vội vàng vùng vẫy. Nhưng đã muộn rồi, nàng vốn đang bị chàng ôm chặt, giờ lại càng bị siết chặt hơn. Nàng còn chưa kịp nói muốn dậy thì đã bị Độc Cô Việt lôi tuột vào sâu trong giường một lần nữa.

Rất lâu sau, Ngu Tranh thở dài: "Ngài không thấy mệt ư?"

Độc Cô Việt thì thần thái sảng khoái, chàng lúc này đã hồi sức: "Dậy thôi."

Ngu Tranh:...

"Tướng quân, ngài quả nhiên tinh lực dồi dào."

Độc Cô Việt hơi khựng lại, đã lâu rồi không có ai gọi chàng là tướng quân. Bàn tay đang định xuống giường của chàng khựng lại, chàng quay đầu nhìn Đông Quân đang nằm đó với gương mặt đỏ bừng, khẽ mỉm cười một cái vô cùng kín đáo: "Ừm."

Buổi sáng thỉnh an, Ngu Tranh suýt chút nữa tới muộn.

Từ sớm đã không thấy Bạch Trắc phi đâu, nàng ấy lại cáo ốm. Liễu thị nhíu mày: "Nói là đêm qua bị nhiễm phong hàn, ta đã sai người đi mời thái y rồi. Chắc phủ y của phủ chúng ta cũng sắp đến, đó là một lang trung có tiếng, trước đây rời kinh thành đi lánh nạn, kết cục là nhà cửa chẳng còn gì. Ta đã sai người điều tra, phủ y này có lai lịch trong sạch, y thuật lại giỏi, sau này vào phủ cũng tiện bề chăm sóc sức khỏe cho mọi người."

"Đa tạ Vương phi nương nương, vẫn là tỷ chu đáo nhất." Ngu Tranh cười nói.

Liễu thị gật đầu: "Nên làm mà, việc gì cũng gọi thái y thì phiền hà quá, mấy bệnh vặt vãnh cứ để phủ y xem cũng được."

"Liệu vị phủ y này có làm nên trò trống gì không? Nếu tay nghề không ra gì, hay là để thiếp gọi quân y trong quân đội của cha thiếp trước đây tới cho xong." Kim Trắc phi vừa nói vừa nhìn xoáy vào Liễu thị.

"Không cần, mấy việc này không nhọc lòng muội muội phải bận tâm." Giọng Liễu thị lạnh nhạt.

Ngu Tranh mỉm cười: "Thế thì chắc chắn là không ổn rồi. Trong phủ nữ quyến đông đúc, đại phu xem bệnh cũng phải phân biệt xuất thân. Quân y đương nhiên rất tốt nhưng e rằng họ chỉ giỏi trị ngoại thương, dịch bệnh hay đau bụng vặt vãnh. Nếu nữ quyến phủ ta có chỗ nào không khỏe, chắc chắn sẽ khác với những gì quân y thường thấy. Hơn nữa, thuốc cho nam nhân và nữ nhân cũng có sự khác biệt. Đặc biệt là các nam nhân trong quân đội, ai nấy đều dũng mãnh tráng kiện, liều thuốc họ dùng, sao chúng ta chống đỡ cho nổi?"

"Ngu Trắc phi nói phải, e rằng cũng chỉ có thân hình của Kim Trắc phi mới 'hưởng thụ' nổi kiểu xem bệnh đó thôi." Tả Di nương lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại đâm trúng tử huyệt.

Nói thế nào nhỉ.

Thực ra Ngu Tranh không hề có ý gì khác nhưng lời này đặt vào hoàn cảnh hiện tại cũng chẳng có gì không tốt. Thực lòng, Ngu Tranh thích những cô gái khỏe mạnh, kiểu người tràn đầy sức sống như Kim Trắc phi chính là kiểu nàng ưa thích. Nàng không hề cổ xúy lối sống "liễu yếu đào tơ".

Tuy nhiên, nữ nhân Hán tộc của giới quý tộc thời bấy giờ vẫn chuộng vẻ đẹp mong manh, yếu đuối. Điểm này tuy không tốt nhưng Tả Di nương dùng nó để chặn họng Kim Trắc phi thì lại vô cùng thích hợp.

"Hừ, cứ phải yếu không ra nổi gió, đụng một cái là ngã như muội mới là tốt à?" Kim Trắc phi khinh bỉ: "Muội lo mà giữ kỹ bảo bối trong bụng mình đi, ngộ nhỡ mà rơi mất, chẳng biết đến bao giờ mới mang thai được đứa thứ hai đâu?"

Sắc mặt Tả Di nương trắng bệch: "Không nhọc Kim Trắc phi phải bận tâm!"

"Kim muội muội, trong bụng Tả thị là con cháu của Đại vương." Liễu thị lộ rõ vẻ không hài lòng, dạo này Kim Trắc phi càng lúc càng không xem nàng ấy ra gì.

"Thế nên thiếp mới bảo nàng ta giữ cho kỹ, có gì sai à?" Kim Trắc phi hừ lạnh: "Vẫn biết tỷ tỷ thiên vị nhưng cũng không nên lộ liễu đến thế chứ?"

Liễu thị hít sâu một hơi: "Muội biết thế thì tốt."

Chỉ vài câu qua lại, Liễu thị cũng chẳng làm gì được Kim Trắc phi. Nhưng hai người coi như đã chính thức xé rách mặt nhau. Bạch thị dù có ngông cuồng đến đâu thì cũng chỉ là những toan tính nhỏ mọn như trốn thỉnh an hay cố ý nói lảng mà thôi. Còn Kim Trắc phi mới thật sự "đao to búa lớn".

Xem kịch một hồi, Liễu thị dặn dò thêm vài câu rồi cho giải tán buổi thỉnh an. Lần này, Ngu Tranh chủ động ở lại: "Vương phi nương nương, thiếp có chuyện muốn thưa với tỷ."

"Vậy muội ở lại đi." Liễu thị đứng dậy: "Các ngươi đi chuẩn bị cơm sáng, Ngu Trắc phi sẽ dùng bữa với ta."

Ngu Tranh lên tiếng tạ ơn. Đồ ăn ở chính viện đa dạng hơn ở chỗ các Trắc phi nhưng cũng không đến mức xa hoa quá đáng.

Sau khi dùng xong bữa sáng cùng Liễu thị, Liễu thị nói: "Ngày mai ta vào cung, muội đi cùng ta nhé. Lúc nãy ta quên khuấy mất, định bụng lát nữa mới sai người sang báo, giờ nhớ ra nói luôn thì vừa đẹp."

Ngu Tranh cười đáp lời, trong lòng nàng thừa hiểu Liễu thị chỉ vừa mới quyết định mà thôi. Nhưng nàng cũng chẳng để tâm.

"Thiếp có chuyện này muốn thưa với tỷ tỷ. Hôm qua ra ngoài, thiếp sợ bọn Lỗ Thanh buồn chán nên bảo họ đi uống trà, kết quả lúc về họ nghe được không ít lời đồn thổi. Bên ngoài đồn rằng Đại vương nhà ta tính khí thất thường, lại còn từng đánh chết nô tỳ. Thiếp ngẫm lại, bấy lâu nay, trong phủ ta chẳng phải chỉ có mỗi cái chết của Linh Chi chỗ Kim Trắc phi là có điều mờ ám thôi ư?"

Liễu thị chau mày: "Một phủ đệ lớn thế này, dù chết mất một nô tỳ nhưng chúng ta cũng đã bồi thường thỏa đáng, sao lại truyền ra ngoài được?"

Ngu Tranh lắc đầu: "Hay là tỷ gọi bọn Lỗ Thanh vào hỏi thử? Linh Chi từng hầu hạ thiếp, thiếp cũng không dám nhắc nhiều. Nhưng thiếp nghĩ đi nghĩ lại, vì chuyện này mà lời ra tiếng vào nghe khó lọt tai đã đành, chỉ sợ lại làm hỏng đại sự!"

Liễu thị ngẫm nghĩ rồi gật đầu: "Chuyện tiền viện quả thực khó lòng nhúng tay. Đều tại ả Kim Linh kia, nô tỳ có lỗi thì cứ phạt, đằng này ngay từ đầu ả ta đã muốn lấy mạng người ta."

Dù người chết là nô tỳ nhưng nhắc đến chuyện này, người làm chủ tử sao có thể không thấy lạnh người? Phải đánh đến mức độ nào mới xảy ra cơ sự đó chứ.

"Kim Trắc phi hành sự có phần phóng túng, cũng nên quản thúc thêm." Ngu Tranh nói.

Liễu thị hừ lạnh: "Ả ta cậy thế cha mình nên mới không biết sợ ai! Muội còn chưa biết đâu, Bệ hạ sắp phong tước cho nhà ả ta rồi."

Ngu Tranh ngẩn người: "Thế thì chí ít cũng là Hầu tước rồi nhỉ?"

Liễu thị gật đầu.

"E là sau này ả ta sẽ càng thêm ngang ngược." Liễu thị nghiến răng.

Ngu Tranh gật đầu tán đồng nhưng trong lòng lại đang toan tính một chuyện khác.

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (0 Bình Luận)