Hai người đi tới khu vực đấu giá phía sau sảnh tiệc, ngồi xuống ở tầng một, Nghê Âm ngẩng đầu nhìn thấy một người phụ nữ từ cửa bước vào, chính là Nhạc Tinh và bố cô ta, chủ tịch tập đoàn bất động sản Nhạc Thị.
Nhạc Tinh cũng nhìn lại, ánh mắt rõ ràng là không hề thân thiện.
Có lẽ sau sự việc lúc chiều, đối phương đã ghi thù với cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nghê Âm chẳng buồn bận tâm, đang thu hồi ánh mắt thì một người phục vụ mang khay thức uống đến trước mặt cô: “Thưa cô, cô có muốn một ly trà gừng không ạ?”
“Trà gừng ư?”
“Thời tiết lạnh nên chúng tôi chuẩn bị trà gừng cho mọi người.”
Cô cảm ơn rồi nhận lấy, chất lỏng cay nồng ấm áp đi vào cổ họng, từ từ xua tan đi cái lạnh.
Uống trà gừng, Nghê Âm tùy ý nhìn quanh, tầng hai là các phòng VIP riêng biệt, có thể nhìn xuống toàn cảnh.
Lúc này, cô thấy phòng VIP trung tâm nhất đã có khách — chính là Trần Kiến, người tổ chức tiệc tối nay, và Hạ Hành Dữ.
Người sau đang ngồi trên chiếc sofa da thật, lúc này đã cởi áo khoác, chỉ còn lại chiếc áo vest gile và áo sơ mi trắng, những cơ bắp rắn chắc hiện rõ dưới lớp áo sơ mi. Tay anh cầm ly whisky, cổ tay lộ ra một đoạn xương trắng ngần, mạnh mẽ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Anh ngồi ở trên cao, qua lớp kính, tưởng gần nhưng không thể chạm đến.
Đột nhiên, người đàn ông hạ mắt, nhìn về hướng cô, cô ngẩn ra một chút, chỉ thấy anh nghiêng đầu trò chuyện với Trần Kiến.
Dường như chỉ là một cái liếc mắt tùy ý.
Nghê Âm thu lại ánh mắt, nghe thấy phía sau cũng có nữ minh tinh chú ý:
“Nhìn kìa, tổng giám đốc Sâm Thụy, tổng giám đốc Hạ cuối cùng cũng xuất hiện rồi, đang ở trên lầu kìa. Tối nay tổng giám đốc Trần luôn đi cùng, đúng là nể mặt quá.”
“Còn trẻ mà đã ngồi ở vị trí ấy, ai mà không muốn nịnh bợ chứ? Hơn nữa nghe nói anh ấy vẫn còn độc thân nữa.”
“Trong giới này có bao nhiêu người phụ nữ muốn tiếp cận, nhưng chẳng ai làm được, nghe nói anh ấy chưa bao giờ lăng xê nữ diễn viên cả.”
“...”
Nghê Âm cúi đầu uống một ngụm trà gừng, trong đầu lóe lên đoạn hôn ước từng có với anh.
Khi còn nhỏ, họ từng được đính ước với nhau.
Nhưng bây giờ cô lại thấy may mắn vì họ đã hủy hôn, với ánh mắt cao ngất của Hạ Hành Dữ, e rằng chẳng ai lọt vào mắt anh được cả.
Lúc này, Tống Chiêm chào hỏi xong quay trở lại, nắm tay cô: “Âm Âm, tiếp theo anh không cần xã giao nữa, sẽ ở bên em.”
Nghê Âm suy nghĩ quay lại thực tại, lúc này cũng chẳng còn mong đợi gì, “Ừm.”
Tống Chiêm cầm lên danh sách các món đấu giá trên bàn xem qua, tối nay những món đấu giá là những vật phẩm sưu tầm quý giá từ RM Jewelry kết hợp với một nhà đấu giá trang sức trong nước, từng món đều vô cùng quý giá.
Món đồ đấu giá chủ chốt của nửa đầu buổi là một chiếc trâm cài đá quý hình hoa hồng, Tống Chiêm biết Nghê Âm thích hoa hồng: “Âm Âm, món này thế nào? Anh mua cho em.”
Cô không để tâm lắm, nhưng khách quan mà nói thì nó quả thật rất đẹp: “Chắc sẽ có nhiều người tranh giành lắm.”
Anh ta lười biếng nhếch môi: “Không sao, dù có bao nhiêu người anh cũng sẽ giúp bạn gái anh giành được.”
Một lát sau, đến tám giờ, buổi đấu giá bắt đầu.
Trần Kiến lên sân khấu phát biểu, cùng với món đấu giá đầu tiên xuất hiện trên màn hình lớn, buổi đấu giá chính thức khai màn, món đấu giá đầu tiên đã cạnh tranh kịch liệt, từ ba triệu tăng lên mười triệu.
Đây không phải chỉ là buổi đấu giá đơn thuần, đằng sau còn là cuộc đua về quyền lực và địa vị.
Mọi người tranh giành, bầu không khí trở nên nóng bỏng, nhưng phòng VIP trung tâm trên lầu hai vẫn chưa bật đèn, hai người đàn ông bên trong đang trò chuyện, dường như đứng ngoài quan sát cuộc chiến.
Rất nhanh, đến món cuối cùng của nửa đầu buổi.
Giá khởi điểm cho chiếc trâm cài hoa hồng là chín triệu.
Trâm cài được chế tác từ vàng trắng nguyên chất, mô phỏng một đóa hoa hồng Juliet, nhụy hoa là một viên kim cương hồng dạng giọt nước cực hiếm và lớn, cánh hoa được bao quanh bởi nhiều viên đá quý hồng, đồng thời xung quanh có tổng cộng 101 viên kim cương.
Chiếc trâm ban đầu được thiết kế và chế tác cho nữ hoàng Pháp thế kỷ 18, sau đó qua nhiều lần đổi chủ, từ phu nhân của một ông trùm công nghiệp Anh quốc đến ngôi sao Hollywood, mỗi chủ nhân đều là nhân vật danh giá trong xã hội.
Buổi đấu giá bắt đầu, Tống Chiêm là người đầu tiên giơ bảng, tuy nhiên một món đồ quý hiếm như vậy tất nhiên không chỉ có một người để mắt tới, rất nhanh giá đã tăng lên hai mươi triệu.
Tống Chiêm không ngần ngại tăng giá, nhiều người thấy thế thì bỏ cuộc, trông chừng Tống Chiêm sắp giành được, người bạn bên cạnh anh ta cười nói: “Anh Tống, anh định mua cho chị dâu à?”
Tống Chiêm nhếch môi: “Nếu không thì mua cho cậu à?”
“Ha ha ha, chiếc trâm đẹp như vậy phải tặng cho mỹ nhân, anh nhất định phải giúp chị dâu giành được đấy.”
Lời vừa dứt, bỗng có người ở phía trước bên phải giơ bảng lên:
“Hai mươi mốt triệu.”
Tống Chiêm tưởng đã xong rồi, nghe thấy vậy thì ngẩng đầu lên, thấy người giơ tay là Nhạc Tinh.
Anh ta khẽ cau mày, cười nhạt, lập tức theo sát:
“Hai mươi hai triệu.”
Ở trong đoàn làm phim đã bắt nạt bạn gái anh ta, tối nay còn nhịn được sao?
Tuy nhiên, Nhạc Tinh từng bước áp sát, không hề nhượng bộ, hai người dần trở thành hai đối thủ duy nhất, cứ thế giá bị đẩy lên năm mươi triệu.
Người bên cạnh kinh ngạc: “Tinh Tinh, cậu thích chiếc trâm này lắm à?”
Nhạc Tinh mỉa mai nhếch môi, giọng nói truyền đến phía sau: “Chiếc trâm đẹp thế này, người bình thường sao xứng được.”
Tống Chiêm nghe thấy, sắc mặt đen lại, tức giận giơ bảng.
Nhạc Tinh nhẹ nhàng theo sát: “Năm mươi bảy triệu.”
Dù giá đã vượt xa mức định giá trong đầu, nhưng lúc này không thể bỏ cuộc, bởi vì bây giờ giành giật là thể diện rồi.
Tống Chiêm định tiếp tục, nhưng bất ngờ nhận được tin nhắn của bạn: [Nhạc Tinh là thiên kim của tập đoàn Nhạc Thị, cậu tranh với cô ta làm gì? Vì một chiếc trâm mà ảnh hưởng đến sự nghiệp sao?]
Tống Chiêm dừng lại, bỗng không phản ứng, người bên cạnh cười đùa: “Anh Tống, anh định bỏ cuộc không mua cho bạn gái à?”
Tống Chiêm nắm chặt bảng, tay siết đến trắng bệch, mặt mày khó coi, Nghê Âm thấy rõ suy nghĩ của anh ta, cô nhẹ nhàng nói: “Thôi đi, không cần đâu.”
Cô không muốn làm khó Tống Chiêm, chỉ là một chiếc trâm cài thôi, cô cũng không nhất thiết phải có nó.
Trên sân khấu, người chủ trì viên đưa mắt nhìn xung quanh và gọi lần thứ hai: “Số 28, năm mươi bảy triệu lần thứ hai, có ai trong khán phòng muốn tăng giá không?”
Nhạc Tinh liếc sang nhìn Nghê Âm, chân mày hơi nhướng lên.
Cả hội trường im lặng, mọi người nín thở chờ đợi, ngay lúc búa của người chủ trì sắp gõ xuống, Tống Chiêm nghiến chặt răng, chuẩn bị chơi lớn một phen —
Đột nhiên, đèn báo giá của phòng khách quý trung tâm tầng hai sáng lên.
Cả hội trường lặng thinh trong hai giây, yên tĩnh đến nỗi có thể nghe rõ tiếng rơi của cây kim, một giọng nam trầm ấm và lạnh lùng vang lên qua micro, truyền vào sảnh chính —
“Sáu mươi triệu.”
Giọng nói trầm lạnh và sắc bén của người đàn ông vang lên như làn sóng nước lan tỏa khắp hội trường, đánh vào màng nhĩ của mọi người.
“... ?!”
Cả hội trường ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông đang là trung tâm của sự chú ý.
Chuyện này là thế nào vậy?!
Vậy mà Hạ Hành Dữ lại ra giá sao?!
Nụ cười trên mặt Nhạc Tinh cứng lại, cô ta sững sờ.
Tay của Tống Chiêm cũng khựng lại giữa không trung, mắt trợn tròn.
Trong phòng khách quý, ngay cả Trần Kiến vừa mới trò chuyện với Hạ Hành Dữ cũng sững người.
Người chủ trì ngước lên nhìn màn hình điện tử ở tầng hai sáng lên, phấn khích báo giá:
“Số một, sáu mươi triệu, lần thứ nhất!”
Người đàn ông im lặng suốt cả buổi tối đột nhiên ra giá.
Cả hội trường ngay lập tức bùng nổ, tiếng xôn xao vang lên khắp nơi.
Nghê Âm ngẩng đầu, nhìn thấy sau lớp kính, Hạ Hành Dữ ngồi vắt chân, dáng vẻ lười biếng và thoải mái, nhưng lại giống như đã nắm chắc phần thắng trong tay, dù là người vào cuộc sau cùng.
Nhạc Tinh vốn nghĩ rằng mình sắp giành được món đồ để sỉ nhục Nghê Âm, giờ phút này lại sững lại, không muốn mất mặt, cô ta lập tức lên tiếng theo bản năng: “Sáu mươi hai triệu.”
Ai ngờ cô ta vừa dứt lời, phòng khách quý lại tiếp tục báo giá:
“Bảy mươi triệu.”
Một lần trực tiếp tăng thêm tám triệu.
Như thể bóp nghẹt mọi sự chống cự của đối thủ.
Nhạc Tinh quay đầu, lập tức nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo như băng của Hạ Hành Dữ từ trên lầu nhìn xuống, khiến sống lưng cô ta lạnh buốt.
Cô ta sững sờ, vừa lúc bị bố cô ta giận dữ ngăn cản: “Đó là tổng giám đốc Hạ của Sâm Thụy đấy, con mở to mắt ra mà nhìn tình thế đi, phát điên rồi sao mà tranh giành với cậu ta chứ hả?!”
Mặt Nhạc Tinh tái nhợt, cổ họng như bị nghẹn lại.
Tống Chiêm cũng không nói được gì, tự biết mình hoàn toàn không phải đối thủ, cũng không dám đắc tội.
Sau khi người chủ trì xác nhận ba lần, cuối cùng phấn khích gõ búa chốt giá:
“Bảy mươi triệu, giao dịch thành công, chúc mừng số một!”
Cả hội trường nổ tung tiếng vỗ tay, ánh mắt mọi người đều dồn về phía phòng khách quý qua tấm kính trong suốt.
Sự kinh ngạc, ngưỡng mộ và tò mò kinh ngạc.
Người đàn ông chi ra một số tiền lớn để mua chiếc trâm cài áo nữ này, rốt cuộc là dành cho ai.
Nghê Âm cũng sững sờ, ngẩng đầu nhìn vào phòng khách quý, ánh mắt người đàn ông hạ xuống, cái nhìn xa xăm dường như hướng về phía cô.
Cô hơi ngây người.
Giá giao dịch vượt xa dự đoán, trong phòng khách quý, Trần Kiến đầy kinh ngạc: “Tổng giám đốc Hạ, sao cậu lại ra giá cao như vậy để mua chứ?”
Hạ Hành Dữ tựa người vào ghế sofa, xoay nhẹ đồng hồ trên cổ tay, đôi mắt đen nhìn xuống một bóng dáng dưới lầu, sau một thoáng im lặng, giọng điệu thản nhiên mang âm hưởng Quảng Đông:
“Tôi thích.”
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận