Nhìn người đàn ông trước mặt, ký ức của Nghê Âm như nhấn nút lùi lại, trở về năm cô học lớp 10.
Vì từ nhỏ sức khỏe yếu ớt, cô hầu như được nuôi dưỡng ở phương Nam, đến lớp 10 mới chính thức trở về Thủ đô để đi học.
Chiều hôm đó cô đến nhà họ Hạ chơi, người giúp việc biết cô thích hoa, bèn hái cho cô một bó hoa hồng Juliet lớn màu cam vừa nở rộ ở vườn sau.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Ông nội Hạ, dì Trương hái cho con nhiều hoa hồng lắm, đẹp lắm, ông mau xem đi...”
Hôm đó, cô mặc chiếc váy dài màu xanh nhạt, mái tóc đen được tết đẹp đẽ, ôm trong tay một bó hoa hồng Juliet màu cam hồng, vui mừng chạy vào trong nhà, nhưng không ngờ người đầu tiên cô thấy không phải là ông nội Hạ mà là một thiếu niên lạ mặt.
Cậu thiếu niên mặc áo phông đen và quần thể thao, lông mày đen rậm, đôi mắt lạnh lùng, gương mặt khôi ngô, anh ngồi trên ghế sofa, đang đeo băng bảo vệ đầu gối, đôi chân dài cơ bắp căng cứng. Ánh nắng chiều cam vàng rực rỡ chiếu sáng nửa bên mặt góc cạnh của anh.
Anh nghe thấy tiếng cô, ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt dài hẹp đen láy như một vùng thánh địa khó có thể thăm dò, tối đen, lạnh nhạt, mơ hồ khó lường.
Nghê Âm mở to mắt nhìn, ôm chặt bó hoa hồng, ngây ngẩn vài giây rồi nhẹ giọng dò hỏi: “Anh là ai vậy?”
Ánh mắt đen tối của anh lướt qua cô mà không nói gì. Nghê Âm chủ động mỉm cười: “Chào anh, em là Nghê Âm, còn anh thì sao?”
Sau một lúc, thiếu niên đứng dậy, cầm lấy chiếc mũ lưỡi trai bên cạnh đội lên, giọng nói lạnh nhạt: “Ông cụ đang ở trong phòng ngủ.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“À... Vâng?”
Thiếu niên cầm lấy vợt tennis, bước về phía cô. Nghê Âm hơi do dự, khuôn mặt dịu dàng, đưa cậu một bông hoa hồng từ trong tay: “Anh có muốn một bông hồng không? Rất đẹp đấy, tặng anh một bông này.”
Anh đáp: “Đây là hoa nhà anh trồng.”
“...”
Lúc đó, quản gia bước tới, nghe thấy thì cười cô: “Cô Âm Âm, cô không nhận ra sao? Đây là cậu Hành Dữ, anh tư của cô, quên rồi à?”
Nghê Âm sững người.
Ba năm cấp hai cô vì bệnh tật nên không trở về Thủ đô.
Ngày hôm đó cũng chính là lần đầu tiên cô thiếu nữ ấy gặp Hạ Hành Dữ 18 tuổi.
Nếu như Hạ Hành Dữ lúc thiếu niên là cơn mưa thu se lạnh đâm vào lòng người, thì sau mười năm trôi qua, giờ đây anh càng giống như đêm tuyết trắng lạnh giá, ngoài sự lãnh đạm xa cách, còn thêm vẻ uy nghiêm khiến người khác phải kính nể.
Từ khi anh tiếp quản tập đoàn Sâm Thụy, ngoài giới đồn thổi rằng anh là người có thủ đoạn lạnh lùng tàn nhẫn, coi trọng lợi ích, là người cầm quyền lạnh lùng nhất của gia tộc họ Hạ.
Đã lâu không gặp, hôm nay tái ngộ, quá bất ngờ.
Xung quanh không có ai, ngoài trời bắt đầu mưa phùn, ánh sáng từ cửa sổ kính trong suốt phủ đầy sương trắng hắt lên người anh, tạo nên những vệt sáng tối đan xen.
“Nếu em đi thêm nữa, sẽ vào phòng nghỉ riêng của anh đấy.”
Nghê Âm ngẩn người vài giây, dập tắt suy nghĩ, khuôn mặt trắng ngần hơi ửng đỏ vì ngại ngùng: “Xin, xin lỗi, em không biết đây là phòng của anh...”
Bất chợt cô nhớ ra, hình như trang viên Hải Kỳ là một trong những tài sản của nhà họ Hạ.
Cô vội vàng lùi vài bước khỏi cửa phòng nghỉ, giữ khoảng cách không bước vào lãnh thổ của anh, rồi lịch sự tiến lại gần.
Hai người đứng đối diện nhau.
Bên ngoài cửa sổ sát đất, màn đêm như cuộn trào, hương thơm lạnh lẽo của tuyết tùng len lỏi khắp không gian, lấp đầy khứu giác.
Ánh mắt họ chạm nhau trong không trung, đôi mắt đen sâu thẳm sau cặp kính của Hạ Hành Dữ không gợn sóng, như thể ngọn lửa âm ỉ vừa lóe lên chỉ là ảo giác.
Anh đưa tay cầm điếu xì gà sang một bên, cô nghe thấy giọng nói trầm lạnh của anh như ngấm mùi thuốc lá: “Em đang tìm nơi nào à?”
Cô ngơ ngác vài giây, “Không, em chỉ đi dạo thôi...”
Người đàn ông không nói gì thêm.
Nghê Âm nhớ lại những gì cô từng nhận xét về anh trước đây —
Anh trai ngồi trên tủ lạnh.
Cô ho khẽ hai tiếng, kéo chặt chiếc áo choàng, chủ động nói: “Lâu rồi không gặp, tổng… tổng giám đốc Hạ.”
Người đàn ông phủi nhẹ tàn thuốc, giọng điệu sâu kín hỏi ngược lại: “Lúc nhỏ em cũng gọi anh là tổng giám đốc Hạ à?”
“...”
Ồ, vừa nãy chẳng phải anh cũng gọi cô là cô Nghê sao...
Mặt cô nóng bừng, giọng điệu sửa lại pha chút ngọt ngào mềm mại: “Anh tư.”
Trong nhà họ Hạ, Hạ Hành Dữ đứng thứ tư. Khi còn nhỏ, Nghê Âm không đọc được rõ hai chữ "Hành Dữ", nên thường theo sau lưng anh gọi anh là "anh tư".
Ánh mắt anh dừng lại trên người cô, Nghê Âm làm bộ hỏi chuyện: “Anh về nước từ khi nào vậy? Em không nghe bố mẹ em nhắc đến gì cả.”
“Thứ tư tuần trước.”
Cô gật đầu hiểu rõ, “Dạo này anh thế nào?”
Nghê Âm định nói chuyện xã giao đôi câu, nhưng bất ngờ có tiếng đàn ông vang lên, phá tan bầu không khí: “Tổng giám đốc Hạ, tìm cậu lâu lắm rồi, hóa ra cậu ở đây à!”
Nghê Âm vội ngừng lời, Hạ Hành Dữ hơi nghiêng đôi mắt lạnh lùng, bốn người đàn ông bước vào, định đến gặp anh nói chuyện. Nhưng khi bất chợt thấy một người phụ nữ đứng trước mặt anh, họ đều ngẩn người, lời nói nghẹn lại trong cổ họng.
“...”
Chuyện gì thế này?
Người đàn ông đi đầu nhanh chóng nhận ra gương mặt xinh đẹp nổi tiếng trong giới của Nghê Âm: “Cô là cô Nghê Âm đúng không?”
Người đang nói chính là Trần Kiến của RM Jewelry, khởi nghiệp tại Hồng Kông, năm nay chuyển đến Thủ đô, ba người còn lại đều là các ông lớn trong ngành điện ảnh.
Nghê Âm gật đầu chào hỏi, ánh mắt của vài người lướt qua giữa cô và Hạ Hành Dữ, ánh mắt vô cùng vi diệu, trêu ghẹo: “Tổng giám đốc Hạ, hóa ra cậu và cô Nghê đang trò chuyện, thật ngại quá, vậy chúng tôi xin phép đi trước đây…”
Nghê Âm nhận ra họ đã hiểu lầm, vội xua tay: “Không có, vừa rồi tôi không cẩn thận đi nhầm vào đây, là tôi đã làm phiền rồi…”
Hạ Hành Dữ cúi xuống nhìn Nghê Âm, đôi mắt của cô như hồ nước tĩnh lặng bị gió thổi dậy làn sóng, má ửng hồng, đôi bông tai khẽ đong đưa bên cạnh chiếc nốt ruồi nhỏ ở tai phải.
Vài giây sau, giọng nói của Hạ Hành Dữ vang lên, giúp cô tránh đi những hiểu lầm không đáng có: “Ra đây để nghe cuộc gọi công việc, tình cờ gặp cô Nghê, chỉ nói vài câu thôi.”
Nghê Âm biết anh từng sống ở Hồng Kông, có thể nói tiếng Quảng Đông.
Mấy người nghe xong thì hiểu ra, ngay lúc đó, ngoài cửa lại vang lên tiếng đàn ông:
“Âm Âm?”
Cô quay đầu nhìn lại, không ngờ đó là Tống Chiêm đi lên tìm.
Anh ta đi khắp nơi tìm Nghê Âm, bước vào và nhìn thấy khung cảnh bên trong, vẻ mặt cũng thoáng ngạc nhiên, sau khi bình tĩnh lại, anh ta bèn chào hỏi Trần Kiến: “Tổng giám đốc Trần, lâu rồi không gặp!”
“Là anh Tống sao, lâu rồi không gặp…”
Tống Chiêm chào hỏi từng người, cuối cùng chú ý đến Hạ Hành Dữ đang đứng đối diện với Nghê Âm, anh ta ngạc nhiên, vội vàng đưa tay ra: “Tổng giám đốc Hạ, chào anh, tôi là Tống Chiêm, nghệ sĩ trực thuộc Truyền Thông Tinh Sách, ngưỡng mộ danh tiếng của anh đã lâu.”
Hạ Hành Dữ liếc nhìn anh ta, bắt tay đáp lễ, giọng nói lạnh nhạt như hòa vào màn đêm.
Có người nhìn Nghê Âm và Tống Chiêm đứng cùng nhau: “Này, hai người các người...”
Tống Chiêm mỉm cười giới thiệu: “Nghê Âm là bạn gái tôi.”
“Hả? Hai người là một đôi à?”
“Trước giờ không phát hiện ra đấy…”
Mấy người ngạc nhiên, không ngớt lời khen họ xứng đôi, Tống Chiêm cười nắm lấy tay Nghê Âm, má cô đỏ bừng, đôi mắt đen khẽ nâng lên, nhìn thấy Hạ Hành Dữ chậm rãi nhả một vòng khói, ánh mắt sâu thẳm như đầm nước, lạnh lùng mà cháy bỏng.
Ánh sáng lướt qua mặt hồ.
Có cái gì đó thoáng qua, nhưng không thể nắm bắt được.
Nghê Âm lặng lẽ thu lại ánh mắt, chỉ nghe Tống Chiêm cười nói: “Tôi và Nghê Âm học cùng trường trung học, quen nhau từ lâu, hơn nữa tôi và tổng giám đốc Hạ còn là bạn cùng lớp, không biết Tổng giám đốc Hạ còn nhớ không? Chúng ta còn cùng đội tennis nữa đấy.”
Hạ Hành Dữ nhìn anh ta:
“Có nhớ.”
“Tổng giám đốc Hạ đúng là có trí nhớ tốt, phải rồi, không biết tối nay anh có thời gian…”
Anh ta định tiếp chuyện, nhưng Hạ Hành Dữ đã ngắt lời:
“Xin lỗi, tối nay không nói chuyện công việc.”
Tống Chiêm cười gượng hai tiếng: “Không sao cả.”
Thấy thời gian đã muộn, anh ta nói không làm phiền nữa, Nghê Âm cũng chào tạm biệt vài người, cuối cùng bắt gặp ánh mắt của Hạ Hành Dữ, cô khẽ gật đầu, được Tống Chiêm nắm tay rời đi.
Trần Kiến nhìn về phía Hạ Hành Dữ, gương mặt anh chìm trong bóng đêm, khí chất lạnh lẽo khiến người khác không dám lại gần.
“Tổng giám đốc Hạ, buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi, chúng ta qua đó chứ?” Trần Kiến hỏi.
Làn khói trắng lướt qua gò má, như cách trở ngàn trùng xa xôi, cuối cùng Hạ Hành Dữ dập tắt điếu xì gà, lạnh lùng lên tiếng: “Ừ.”
...
Nghê Âm và Tống Chiêm xuống lầu.
“Cái gã Hạ Hành Dữ đó, chẳng nể mặt bạn học chút nào, vẫn y như trước, kiêu căng gớm, làm tổng giám đốc Sâm Thụy thì hay ho lắm hả…”
Tống Chiêm không ngừng than thở trên đường đi, lúc ngừng lại để thở, anh ta nhìn về phía Nghê Âm, nghi hoặc hỏi chuyện vừa rồi: “Sao em lại ở cùng họ thế?”
“Em chỉ đi dạo quanh đây, tình cờ gặp thôi, khụ khụ khụ…”
Cô ho khan, Tống Chiêm lo lắng: “Không sao chứ?”
Anh ta kéo chặt áo khoác cho cô, dịu dàng nói: “Vất vả cho em rồi Âm Âm, em cố gắng thêm chút nữa, đợi lát nữa kết thúc chúng ta về.”
Tống Chiêm nhớ ra cô vẫn chưa ăn, kéo cô đi đến nhà hàng, ân cần chăm sóc. Nghê Âm ăn vài miếng, nhìn thấy vẻ mặt áy náy của anh ta, cô cuối cùng vẫn kìm nén sự mệt mỏi, không nói thêm gì nữa.
Một lát sau, buổi đấu giá sắp bắt đầu, Tống Chiêm nói: “Chúng ta qua đó nhé?”
“Được.”
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận