TÌM NHANH
LỖ TAI NÓI MUỐN QUEN BIẾT ANH
Tác giả: Thất Bảo Tô
View: 712
Chương trước Chương tiếp theo
CHƯƠNG 16
Upload by FanRong
Upload by FanRong
Upload by FanRong
Upload by FanRong
Upload by FanRong
Upload by FanRong
Upload by FanRong
Upload by FanRong
Upload by FanRong
Upload by FanRong
Upload by FanRong
Upload by FanRong
Upload by FanRong
Upload by FanRong

 

Trình Túc.

 

Hai chữ này giống như một chiếc đòn cân vô hình, vén lên bức màn hư ảo.

 

Anh thực sự hiện ra trước mắt cô, không còn như cách một đám mây nữa.

 

Bồ Đào mím môi, cười đến nghẹt thở, nhập tên mình: Bồ Đào.

 

Cũng là hai từ.

 

Cô lại muốn núp vào gầm bàn sánh vai với chân bàn trộm vui vẻ.

 

Gửi xong, Bồ Đào lại ngước mắt lên.

 

Chết tiệt, tại sao anh lại nhìn cô.

 

Nụ cười của người đàn ông nhẹ, nhưng đủ rõ ràng để làm cho khoảng cách giữa họ biến mất.

 

Nhưng ánh mắt anh lại quá trắng trợn, hay nói đúng hơn là trắng trợn công khai nhìn cô, trong thâm tâm anh, không có gì không ổn, Bồ Đào thì ngược lại, càng thêm xấu hổ.

 

Như bị giáo viên trong phòng thi bắt quả tang gian lận, cô nhanh chóng cụp mí mắt xuống, hai má hoàn toàn không thể hạ nhiệt được.

 

Thấy họ nháy mắt đưa tình hồi lâu, Tân Điềm thò qua, nhỏ giọng hỏi: "Hai người ngấm ngầm thông đồng với nhau như thế nào rồi?"

 

Bồ Đào: "Không thế nào cả."

 

"Tớ không tin, cậu đã đỏ mặt như thế này."

 

Bồ Đào mạnh miệng: "Nói chuyện với anh đẹp trai không đỏ mặt được sao?"

 

Tân Điềm: "Sẽ đỏ mặt, nhưng sẽ không sợ sệt như vậy."

 

Bồ Đào không thể phản bác lại được, hành động nắm tay đột ngột của anh giống như một ly rượu mạnh, quá sức chịu đựng.

 

Trình Túc trầm mặc nhìn tin nhắn của cô, câu môi dưới, đáp: Chút nữa có việc gì không?

 

Bồ Đào nghĩ một chút: Chắc là buổi chiều phải giúp họ thu dọn đồ đạc.

 

Cô lúng túng đặt điện thoại lên đùi, hỏi: "Hai giờ anh về à?"

 

Trình Túc: Chuyến tàu cao tốc lúc 4 giờ.

 

Trái tim của Bồ Đào cảm động: Ừm, được, thời gian hơi eo hẹp.

 

Có phải nên nói mấy câu luyến tiếc không? Chức năng ngôn ngữ của cô giảm sút cơ bản, khuôn mặt nóng bừng và tim đập thình thịch, lời nói của cô không thể diễn đạt đủ ý.

 

Trình Túc: Chiều em cùng tôi đi dạo.

 

Anh nghĩ một lúc, ấn ngón tay xuống và thêm dấu "?" vào rồi mới gửi nó đi.

 

Bồ Đào sững sờ: Anh muốn đi đâu?

 

Trình Túc: Đâu cũng được.

 

Bồ Đào sờ trán: Liệu có kịp không?

 

Trình Túc: Hôm nay tôi có thể không đi.

 

Đầu Bồ Đào ong một cái, bởi vì câu này quá sức khiến người ta tưởng tượng, cô không có ý suy nghĩ theo hướng kỳ quái.

 

Một tay cô chống má, mặt nóng bừng. Đành phải ấn vào má trái một lúc, lúc sau thì lại ấn má phải, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ nóng bỏng đó.

 

Bồ Đào nhanh chóng gõ chữ: Anh vẫn nên về như kế hoạch ban đầu đi, ngày mai tôi phải dậy sớm đi làm, công ty hơi xa.

 

Gửi xong cô đọc lại một lần, tự nhiên muốn đập đầu xuống bàn, câu này kỳ quá, dễ khiến người ta suy nghĩ nhiều.

 

Cô chỉ không muốn tạo thêm gánh nặng cho anh và khiến anh phải thay đổi lịch trình.

 

Bồ Đào vội nhắn thêm, càng nói càng giấu đầu lòi đuôi: Tôi không có ý định gì khác, chỉ sợ Đại Điều ở nhà cô đơn, buồn và đói.

 

Trình Túc cười: Được.

 

Trên bàn ăn uống linh đình, chuyện trò rôm rả.

 

Chỉ có hai người bọn họ, trên ngón tay như có một sợi chỉ vô hình buộc chặt, một cử động nhẹ đã ảnh hưởng đến toàn thân, trái tim cũng run lên.

 

-

 

Khi bữa tiệc kết thúc, Bồ Đào rời đi cùng mọi người trong phòng thu âm.

Trình Túc và Cẩm Tâm đi cạnh nhau ở phía trước.

 

Họ trò chuyện tùy ý, cũng là một bữa tiệc thính giác trong cuộc sống hàng ngày.

 

Bồ Đào lắng nghe, đôi mắt cắm rễ vào lưng người đàn ông, khó gỡ ra.

 

Dáng người của anh rất đẹp mắt, bờ vai rộng và eo hẹp, cho thấy cảm giác an toàn và đúng chuẩn trẻ trung.

 

Tân Điềm vẫn đang trêu chọc, nhắc nhở cô phải nắm bắt cơ hội, giọng nói của cô không hề nhỏ, khiến Bồ Đào xấu hổ gần chết.

 

Trình Túc cũng đến khu triển lãm của họ, buổi chiều anh không có bất kỳ hoạt động nào.

 

Bồ Đào liên tục nhìn trộm hướng đi của anh.

 

Anh nói với Cẩm Tâm rằng anh có việc phải làm và anh phải đi trước.

 

Cẩm Tâm tiếc nuối nói cô ấy còn định hẹn anh buổi tối chơi board game.

 

Trình Túc cười xin lỗi, ánh mắt lướt qua khuôn mặt của mọi người, khi đến Bồ Đào, thoáng dừng lại, sau đó anh mở miệng: "Tôi có một cuộc hẹn."

 

Bồ Đào luôn nhìn anh chằm chằm không chớp mắt, lúc này chỉ có thể vùi đầu trốn, khóe môi lại không nhịn được mà nhếch lên.

 

Tân Điềm không thể chịu đựng được nữa, dùng giọng tức giận nói: "Chết tiệt--

 

Bồ Đào vỗ vào lưng cô ấy một cái, cảnh cáo cô ấy im lặng.

 

Trình Túc chào tạm biệt mọi người và đi một mình.

 

Bồ Đào sốt ruột nghĩ ra một cái cớ để thoát ra ngoài, nhưng bộ não của cô vừa mới khôi phục được một chút, lại trở nên bối rối trước ánh mắt anh vừa dành cho cô.

 

Tân Điềm là một người tốt bụng, có nhận thức tốt, lập tức xô thiếu nữ đang hoài xuân đi cùng một hướng anh vừa đi: "Đi thôi, tớ đánh yểm trợ cho cậu."

 

Bồ Đào có chút xấu hổ, ỡm ờ, trực tiếp bị ánh mắt như đao của cô ấy giết chết.

 

Bồ Đào chỉ kịp sửa sang mớ tóc con quanh tai rồi vội vã chạy theo.

 

Tim cô đập nhanh, cô lấy điện thoại di động ra, vừa định hỏi Trình Túc đang ở đâu thì anh đã gửi tin nhắn chia sẻ vị trí tới.

 

Bồ Đào dừng lại một chút rồi nhấn đồng ý.

 

Trên bản đồ, hai dấu chấm cách nhau không xa, anh đang ở cổng số 3.

 

Bồ Đào thở không ra hơi, nhưng cô vẫn đi nhanh hơn gần như chạy chậm đến.

 

Hai mũi tên chấm đang đến gần và dần dần chồng lên nhau.

 

Bồ Đào hít thở sâu và giảm tốc độ.

 

Người đàn ông đứng cạnh cửa đang nhìn cô, đôi mắt anh có một bình tĩnh cuốn hút.

 

Không khiến người ta khó chịu, nhưng dễ trượt chân rơi vào.

 

Bồ Đào bước đến và nói: "Tôi đã khiến anh phải đợi lâu rồi."

 

Trình Túc liếc nhìn màn hình điện thoại: "Hơn năm tiếng, hơi lâu."

 

Bồ Đào hiểu ra trong giây lát, thì thầm xin lỗi: "... Tôi xin lỗi."

 

Trình Túc nói "ừm", như chấp nhận lời xin lỗi của cô, sau đó hỏi: "Em có nóng không?"

 

“À?” Bồ Đào đưa hai tay sờ lên mặt, bắt đầu trở nên bất an: “Mặt tôi rất đỏ phải không?” Hẳn là như vậy.

 

Trình Túc thu mắt nhìn cô, ẩn ý nói: “Còn ổn.” Anh rất muốn nói, thật quá đáng yêu.

 

“Vậy là tốt rồi.” Bị anh nhìn chằm chằm, Bồ Đào lại trở nên hư không, hoảng sợ nên chỉ có thể cứng ngắc nói: “Chúng ta đi thôi?

 

Trình Túc đáp: "Ừm."

 

Hai người bước ra ngoài trời đã giữa trưa, ánh nắng ấm áp bao phủ họ.

 

Muốn đi đâu.

 

Bồ Đào không có ý kiến.

 

Cô quay đầu lại hỏi Trình Túc: "Anh có nơi nào muốn đi không?"

 

Trình Túc cong môi dưới: "Em đã từng hỏi tôi trên WeChat."

 

Thế à? Bồ Đào hoàn toàn không nhớ, cô lấy điện thoại ra xác nhận.

 

Bồ Đào ngay lập tức bị đau đầu, cô thực sự hỏi vào bữa trưa, nhưng kết quả vẫn sẽ là một con ruồi không đầu, lang thang không mục đích và khiến người ta xoắn xuýt.

 

"Để tôi nghĩ xem ..." Cô cắn đốt ngón tay trỏ: "Khách sạn anh ở đâu?"

 

Sau một hồi im lặng, Trình Túc hỏi: "Em muốn đến?"

 

Bồ Đào phủ nhận ba lần: "Không đúng, không đúng, không phải! Tôi chỉ muốn đến một nơi gần khách sạn của anh hơn, tôi ở quá xa, anh còn phải quay lại đóng gói hành lý, nếu không sẽ không thể bắt kịp tàu cao tốc. "

 

Rõ ràng là đang thanh minh nhưng lại thanh minh đến mức mặt đỏ bừng.

 

Giọng nói của Trình Túc mang ý cười: "Tôi ở khách sạn đường Nghiêu, cách ga Đông không xa."

 

"Ồ, ở đó, khá gần."

 

Mày đang nói gì thế, biểu hiện quá tệ rồi, từ đáy lòng, Bồ Đào muốn tự đánh chính mình.

 

Khi cô đang tự chửi mình, người đàn ông đột nhiên gọi cô: "Bồ Đào."

 

Cô nhìn lại.

 

Ngữ điệu của anh dịu dàng: "Tôi cũng rất căng thẳng."

 

Bồ Đào sững sờ, hai mắt lóe sáng.

 

Cô cảm thấy rằng Trình Túc đang an ủi cô.

 

Nhưng không an ủi cô được, thay vào đó trái tim bị những lời này bóp nghẹt, càng ngày càng ngột ngạt.

 

Chỉ vì anh cũng căng thẳng, cô càng căng thẳng gấp đôi.

 

Bồ Đào phải tìm một khoảng trống để hít oxy: "Anh căng thẳng gì?"

 

Trình Túc hỏi ngược lại: "Em căng thẳng gì?"

 

"Không biết" Bồ Đào ngập ngừng hai giây và chỉ có thể đưa ra câu trả lời trực quan nhất: "Có lẽ là do anh quá đẹp trai."

 

Trình Túc cười ra vẻ hiểu ý: "Hóa ra tôi đang căng thẳng vì điều này sao, vì em quá xinh đẹp?"

 

!

 

! ! !

 

Anh nói cô xinh đẹp?

 

Bồ Đào suýt bị niềm vui đánh ngã, tất cả các nếp nhăn ngay lập tức được ủi phẳng bởi câu nói và âm thanh này.

 

Thảo nào phụ nữ thích nghe những lời khen đẹp đẽ, ngay cả khi họ không biết đâu là thật.

 

Suy nghĩ của cô không còn trì trệ nữa, trở nên chủ động hơn, trong đầu liều mạng tìm kiếm địa điểm, chốc chốc lại đề nghị: "Hay là chúng ta đi Phố Chùa Thủy? Rất gần khách sạn của anh."

 

Trình Túc gật đầu, lấy điện thoại di động ra gọi xe.

 

Bồ Đào chủ động: "Để tôi gọi."

 

Trình Túc đã đặt xe rồi, liếc nhìn cô một cái: "Lát nữa mời tôi đi uống nước."

 

Bồ Đào gật đầu: "Cũng được."

 

Chiếc taxi đến rất nhanh.

 

Trình Túc mở cửa xe, để Bồ Đào đi vào trước, sau đó cúi đầu đi vào.

 

Người đàn ông cao lớn, hàng ghế sau bỗng có vẻ chen chúc.

 

Bồ Đào bất giác nhìn chằm chằm vào đầu gối của anh ở hàng ghế sau, suy nghĩ xem có nên nhờ bác tài điều động ghế ngồi về phía trước một chút hay không.

 

Đang nghĩ đến đây, cô cảm nhận được ánh mắt của Trình Túc.

 

Cô nhìn quá lâu, Bồ Đào phản ứng lại, định thần lại, đụng phải ánh mắt anh.

 

Cô nhanh chóng tìm cớ: "Anh có thấy chật không?"

 

“Không sao.” Anh khẽ nhúc nhích và ngồi vào giữa.

 

Cách cô ...

 

Gần hơn.

 

Bồ Đào đưa tay để ở môi, hơi mở mắt, cô sợ anh phát hiện khóe mắt của cô hiện lên nụ cười ngốc nghếch.

 

Trên đường đi, có lẽ hơi câu nệ, họ nói rất ít.

 

Bồ Đào không dám quay đầu lại nhìn Trình Túc, ngay cả nhìn thẳng về phía trước cũng cần có dũng khí nên cô hít một hơi rồi dựa sát vào cửa kính xe, nhìn chằm chằm cảnh đường phố trên đường đi.

 

Cuối cùng đã đến nơi.

 

Người tới xe đi trên Phố Chùa Thủy, đúng như tên gọi, nằm sát mặt nước như chùa, cảm giác thời đại và hiện đại được hòa nhập, đẹp và yên tĩnh.

 

Bồ Đào xuống xe trước, đứng bên lề đường rồi quay lại đợi Trình Túc.

 

Cô đứng khoanh tay, bí mật vươn cánh tay đã bị căng cứng cả một đường.

 

"Đi thôi" cô giả vờ thoải mái và tự nhiên: "Chúng ta đi mua đồ uống trước đã."

 

Nói xong cô liền nhấc chân lên.

 

Trình Túc gọi lại: "Chờ một chút."

 

Bồ Đào dừng lại.

 

Trình Túc đưa tay ra.

 

Bồ Đào sững người, tim cô mới bình tĩnh lại một chút, giờ lại đạt đến đỉnh điểm lần nữa.

 

Ý anh là gì, giọng cô hơi rung: "Muốn nắm tay tôi sao?"

 

Trình Túc bật cười: "Nếu không thì như nào."

 

Anh nói thêm: “Tôi không đeo kính, lại không quen chỗ.”

 

Vô lý.

 

Nhưng sao cô lại vui như vậy.

 

Bồ Đào cắn môi dưới và nín cười, cô hoàn toàn bị dắt mũi, nghiêm nghị tuyên bố: "Ồ, tuân mệnh, vậy tôi có thể nắm nha."

 

Cô lẩm bẩm: "Dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên."

 

Trình Túc nghe thấy được, hỏi: "Lần thứ nhất là khi nào, một giờ trước?"

 

"Hả? Sao anh biết?" Cô giả ngu, mang theo trái tim đang nhảy nhanh liên tục trên tấm bạt lò xo, bắt lấy tay của Trình Túc.

 

Cô phát hiện ra rằng mình chỉ có thể cầm được bốn ngón tay.

 

Ngón tay cái bị bỏ trống nhẹ nhàng áp vào mu bàn tay cô.

 

Chúa ơi, vành tai Bồ Đào đỏ rực, vì sự đáp lại nhỏ bé này, sự tiếp xúc da thịt khiến cô run lên như bị điện giật.

 

Trình Túc rũ mắt nhìn cô, trong mắt mang theo ý cười, nhưng động tác của anh lại đảo khách thành chủ, khống chế lại: "Nắm cho chặt, đừng để mất tôi."

 

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (1 Bình Luận)