TÌM NHANH
AI NÓI ANH KHÔNG YÊU EM
Tác giả: Bắc Khuynh
View: 1.835
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 26
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja
Upload by Roja

Chương 26

Tuỳ An Nhiên gặp lại Ôn Cảnh Phạm là lúc cô vừa tan làm, anh cũng đang trả phòng.

Có lẽ là vừa tỉnh dậy, trên người anh toả ra khí chất lường biếng, khoé môi cong, tinh thần sáng lạng, nhưng mặt vẫn không có biểu cảm gì.

Ngón tay anh đểu trên bàn lễ tân, gõ nhẹ một cái: “Xin chào, trả phòng.”

Tuỳ An Nhiên nghe thấy giọng nói mới từ dưới bàn đứng lên, hai người mặt đối mặt, không ngờ đến mà sững người, lại như ăn ý mà cách một cái bàn lễ tân cùng cười.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô nhận thẻ phòng của anh đưa Trương Mễ, nhướng mắt nhìn anh: “Công việc kết thúc nên muốn trả phòng?”

“Uh, kết thúc rồi,” Anh đưa tay miết nhẹ mi tâm, lông mày nhíu lại toát lên vẻ mệt mỏi, “Em sắp tan làm rồi sao?”

“Uh, đang chuẩn bị đi.” An Nhiên xoay người lấy chiếc áo khoác dài màu xanh trên ghế Trương Mê, khoác qua tay.

Vừa đúng lúc thủ tục trả phòng của anh cũng làm xong rồi, anh đang quẹt thẻ, thấy cô đi vòng từ phía sau bàn lên tân ra, gọi cô lại: “Cùng đi đi.”

Tuỳ An Nhiên khựng lại một chút, ánh mắt trong chốc lát di chuyển từ người Trương Mễ sang, lãnh đạm gật đầu, đứng bên cạnh anh, vẻ mặt tự nhiên.

Loại tình huống này...xảy ra nhiều lần rồi, cũng đã quen rồi...

Ôn Cảnh Phạm cầm lấy cây bút mực đen ký tên, lúc ngón tay trái phải thon dài ấn đầu bút xuống, còn thấp giọng nói với cô: “Tin nhắn hôm đó, khi nãy anh mới thấy.”

Tuỳ An Nhiên nghe thấy giọng anh liền nhìn qua, anh cúi đầu, đường nét gương mặt đẹp đẽ. Ánh đèn chiếu một bên mặt của anh, khiến cả người anh như được phủ bởi một lớp ánh sáng mỏng, nhìn không rõ vẻ mặt anh.

Ánh mắt cô nhìn xuống phía dưới, từ bờ vai thẳng đứng của anh cho đến cánh tay, lại đến tay cầm bút viết xuống ba chữ cứng cáp đẹp đẽ.

Ôn Cảnh Phạm.

Tuỳ An Nhiên rất quen thuộc với chữ của anh, nhưng loại quen thuộc này chỉ dừng lại trên trang giấy ghi chú anh để lại vào năm năm trước.

Một câu với số chữ ít ỏi, cô xem đi xem lại nhiều lần, cuối cùng lại vui vẻ mô phỏng theo, cho đến hôm nay, chữ viết ra đã có chín phần giống với nét chữ năm năm trước.

Thời gian thấm thoát trôi qua, nhưng khoảng cách dù sao vẫn rất dài.

Năm năm qua, chàng thiếu niên năm đó đã trở thành dáng vẻ hiện tại, càng thêm đẹp trai sâu sắc, khí chất trầm ổn, khiêm tốn trưởng thành, bình tĩnh.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nét chữ đẹp đẽ đó cũng theo thời gian trở nên ngày một trưởng thành, nét chữ cứng cáp.

Mà khoảng thời gian này, đều không có mặt cô.

Ôn Cảnh Phạm đã nhận lại thẻ, quay đầu nhìn thấy cô đang thất thần, con người nhìn chăm chăm, anh lộ ra vài phần ý cười: “An Nhiên, có thể đi được rồi.”

Tuỳ An Nhiên lập tức hồi hồn trở lại, bối rối cúi đầu cắn môi, lúc ngẩng đầu lên, biểu cảm đã trở lại bình thường, mỉm cười với anh: “Tin nhắn sao? Không cần gấp.”

Hôm qua sau khi tin nhắn được gửi luôn không nhận được trả lời, lại nhớ đên khi chiều anh nói công việc kết thúc sớm một ngày, liền biết anh hôm nay rất bận, vì cậy không để chuyện này trong lòng.

“Con của Phàm Hi...có lẽ sẽ không có đâu.” Anh cong khoé môi, ánh mắt có vài ý cười dịu dàng, “Lúc Phàm Hi được năm tháng tuổi, cân nặng đạt chuẩn, thân thể khoẻ mạnh liền đi triệt sản rồi.”

“Triệt sản rồi...” Ngón tay Tuỳ An Nhiên điểm nhẹ trên khoé môi: “Triệt sản cũng tốt, ít nhất là đối với sức khoẻ của Phàm Hi tốt.”

“Phàm Hi có gây phiền phức cho em không?”

“Không có, rất ngoan.” Cô híp mắt cười, cùng anh đi đến thang máy.

“An Nhiên?”

Vừa đi được vài bước liền nghe thấy có người gọi cô.

Tuỳ An Nhiên quay đầu lại nhìn, có năm người đang đi đến, ai nấy tây trang phẳng phiu, đang định vào thang máy đi đến tiền sảnh khách sạn. Mà người đứng ở giữa đoàn người chính là...Giang Mạc Thừa.

Cô dừng bước, đứng tại chỗ chờ anh qua.

Một thân tây phục màu đen, y phục thẳng phiu, trên mặt nở nụ cười mờ nhạt, dáng vẻ tiêu chuẩn tinh anh.

Anh bước đến bên này, làm như xung quanh không có người nắm lấy tay cô, cẩn thận nhìn: “Bác gái nhờ anh sau khi gặp lại em thì chăm sóc cho em, sao vừa nhìn lại thấy nhìn như em lại gầy đi vậy?”

“Không có, vẫn như trước thôi.” Cô bình tĩnh rút tay ra khỏi tay anh, cười với những người bên cạnh anh, rồi mới hỏi lại: “Anh đến Thịnh Viễn làm gì vậy?”

“Xã giao.” Anh trả lời đơn giản, thấy dáng vẻ này của cô mới chuyển ánh nhìn sang Ôn Cảnh Phạm phía sau Tuỳ An Nhiên: “Vị này là?”

“À, để em giới thiệu với anh, đây là bạn học của em, Giang Mạc Thừa, cũng làm việc bên giới tài chính. Đây là tổng giám đốc của SY, Ôn Cảnh Phạm.” Cô quay đầu lại nhìn Ôn Cảnh Phạm.

Người phía sau ánh mắt lãnh đạm quét về phía Giang Mạc Thừa, ánh mắt có vẻ xem xét, gật đầu nhẹ, lạnh lùng.

Hai người đàn ông, chỉ mới gặp nhau lần đầu...liền kỳ lạ mà đem theo vài phần địch ý.

Giang Mạc Thừa ngạc nhiên nhìn Ôn Cảnh Phạm, đưa tay ra, “Thì ra là Ôn tổng, nghe danh đã lâu.” Nhưng cái giọng điệu đó lại như không hề có việc đó…

Ôn Cảnh Phạm cúi đầu nhìn bàn tay anh ta, lại nhìn thấy Tuỳ An Nhiên dường như đang căng thẳng, lông mày nhíu lại, ánh mắt nghiêm nghị thêm vài phần, nhưng nét mặt vẫn không thay đổi đưa tay ra, cười: “Xin chào.”

“Nếu anh có việc vậy anh làm việc đi.” Tuỳ An Nhiên chỉ vào chiếc xe của bản thân đang đậu cách đó không xa, “Em tan làm rồi, bây giờ phải về nhà. Hôm nào rảnh mình lại hẹn nhau.”

Nụ cười của Giang Mạc Thừa cứng lại, lúc nhìn sang Tuỳ An Nhiên mới có thần: “Được a, lúc nào cũng cung kính chờ lệnh.”

Nói xong lại nhìn cô, lại nhìn sang Ôn Cảnh Phạm gật đầu, đi về phía thang máy cách đó không xa cùng với bốn người mặc tây trang.

Tuỳ An Nhiên quay đầu nhìn bóng lưng của Giang Mạc Thừa, thấy anh bước vào thang máy, lúc này mới xoay người nói với Ôn Cảnh Phạm: “Đi thôi.”

“Uh.” Ôn Cảnh Phạm đáp lại một tiếng, nhắc nhở cô: “Mặc áo khoác vào đi.”

Tuỳ An Nhiên “A” một tiếng, lúc này mới nhớ ra chiếc áo khoác luôn bị cô khoác trên tay, cuối đầu mặc áo.

Từ đầu đến cuối hai người đều không quay đầu nhìn Giang Mạc Thừa ở phía sau.

Mà người ở phía sau, đứng trong thang máy, luôn nhìn bóng lưng đi xa, ánh mắt trầm mặc.

--

Ôn Song Hựu định đi du học nên dạo này việc học của cô khá gấp rút, cô không ăn không ngủ học thêm tiếng anh, ngoài vài cuộc điện thoại kể khổ của cô thì vẫn luôn không thấy được cô.

Cho đến hôm nay, nhận được tin nhắn của cô, rất ngắn gọn, cũng rất trực tiếp.

Ông cụ tổ chức một buổi tiệc gia đình, cũng là buổi xem mắt của chú Cảnh Phạm…Tình huống lạc quan, tích cực khiến ông cụ hài lòng không ngớt.

Tuỳ An Nhiên đang cắt trái cây, chuẩn bị cho Phàm Hi ăn, vừa xem tin nhắn vừa cắt trái cây, hậu quả chính là, một chút lơ là, máu chảy thành sông.

Lúc mới cắt trúng, còn chưa đau lắm. Cô cúi đầu xuống xem tin nhắn chỉ cảm thấy hơi hơi đau, đợi đến lúc cô phản ứng lại, vết thương ở tay đau như lửa đốt.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nước mắt cô rơi trong chốt lát, cảm thấy chỉ bị cắt một xíu mà thôi, sao lại đau đến vậy? Đau đến mức cô không thể hô hấp được.

Phàm Hi nghe thấy tiếng động liền chạy qua, ngồi trước mặt cô nhìn một lát, dường như có chút khó hiểu, đưa chân trước ra khều khều mắt cá chân của cô. Thấy cô không có phản ứng, lại cào mạnh hơn một chút.

Cô cúi đầu nhìn, những giọt nước mắt đó rơi lên người Phàm Hi, “tách” một đoá hoa nước nở ra.

Phàm Hi kêu một tiếng “meo”, cào cô càng mạnh hơn.

Tuỳ An Nhiên cúi đầu nhìn mèo, khóc đến mức không thể khống chế được bản thân.

Vết thương khá sâu, bản thân cô xử lý không tốt, dứt khoát lấy ví tiền, đi đến phòng khám xử lý vết thương. Vừa xuống dưới lầu khu chung cư liền thấy dưới gốc cây cách đó không xa có một chiếc Audi đen đang đậu.

Cửa sổ bị phản quang, lại thêm xung quanh tối tăm, cô không biết rõ trong xe có người hay không. Cô đắn đo một lúc, vẫn bước đến đó.

Vừa đến gần xe, cửa xe liền mở, Giang Mạc Thừa từ trên xe bước xuống, ánh mắt dừng trên ngón tay được bao chặt bởi băng gạc và toàn thân là máu cuar cô, sắc mặt liền thay đổi

“Em sao vậy? Chỗ nào bị thương?”

“Thật đúng là anh.” Tuỳ An Nhiên nhẹ nhõm thở dài, thấy dáng vẻ lo lắng của anh, duỗi thẳng ngón trỏ đang chảy máu của mình: “Cắt trái cây cắt trúng tay rồi.”

“Cũng chỉ có em mới làm được mấy chuyện ngốc nghếch như này.” Giang Mạc Thừa nhíu mày, giọng điệu không biết mà nghiêm trọng hơn. Nói xong cũng là anh xuống nước trước, không dám nhìn vào tay cô, vội vàng mở cửa đẩy cô vào: “Được rồi, em mau lên xe cho anh, anh chở em đi.”

Tuỳ An Nhiên cũng không từ chối, lên xe anh, anh vòng qua đầu xe lên xe, lúc cài dây an toàn liền liếc nhìn cô, xoay người sang cài giúp cô.

Cảnh tượng trước mắt giống hệt như mấy ngày trước, Ôn Cảnh Phạm cũng như vậy giúp cô cài dây an toàn, khoảng cách giữa hai người lúc đó rất gần, lần đó cũng là lần đầu cô với anh gần nhau đến vậy ── có thể nhìn rõ được lông mi của anh, có thể cảm nhận được hơi thở ổn định của anh.

Nhưng nghĩ đến lúc này anh đang ngồi cùng một người con gái khác, nói chuyện một cách chân thành, lòng lại có chút chua xót, cảm xúc tệ hại này làm thể nào cũng không áp chế xuống được, mà ngày càng mãnh liệt.

Anh đã đến tuổi lập gia đình nhưng cô vẫn không dám tiến lên phía trước. Nghĩ như vậy, lòng càng phức tạp, càng bối rối.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô im lặng không nói chuyện, đợi anh lùi người lại mới lấy tay nắm dây đai an toàn, nhỏ giọng nói: “Giang Mạc Thừa, cảm ơn anh.”

Giang Mạc Thừa cảm thấy cảm xúc của cô không bình thường, tay nắm chặt vô lăng, kiềm chế cảm xúc kích động muốn hỏi cho rõ lẽ của mình, mỉm cười với cô, cực kỳ bất đắc dĩ: “Không có gì.”

Mà cùng lúc đó, chiếc điện thoại bị An Nhiên để quên trên tủ bếp rung lên. Phàm Hi ngồi xổm nhìn nó hồi lâu, xê dịch thân nhìn, để bụng mình đè lên nó, nằm sấp ngủ tiếp.

Sau khi điện thoại hết rung, một tin nhắn gửi đến, một hồi lâu, điện thoại mới quay về trạng thái yên lặng.

Tuỳ An Nhiên vốn dĩ muốn đi phòng khám ở gần tiểu khu, nhưng Giang Mạc Thừa cứ kiên quyết muốn đưa cô đến bệnh viện, dù sao cũng là xe của anh, cô cũng không kiên trì.

Đợi đến lúc xử lý xong vết thương, cô và Giang Mạc Thừa đi đến con phố nhỏ gần bệnh viện ăn khuya.

Cô bóc vỏ trứng trà*, lên tiếng hỏi: “Sao anh lại ở dưới nhà em?”

“Nhớ em.” Anh đưa mắt nhìn cô, đáy mắt như có ngọn lửa đang bùng cháy, “Nhưng lần trước em nói tuyệt tình như vậy, nếu anh không thể đối xử với em như bạn bè bình thường thì không thể xuất hiện trước mặt em.”

*Trứng trà: Ở Trung Quốc, món trứng trà này rất phổ biến và có quanh năm. Đặc biệt, ở Thượng Hải, bạn có thể tìm thấy món ăn độc đáo này từ những gánh hàng rong, trong những cửa hàng tiện lợi hoặc ở nhiều nhà hàng truyền thống khác. Món trứng trà này của Trung Quốc thường được ăn như một món ăn vặt hoặc một bữa ăn nhẹ lót dạ, đôi khi cũng được ăn cùng với cơm hoặc cháo nóng. Tuy nhiên, theo truyền thống thì món trứng trà này sẽ không thể thiếu trong ngày Tết Nguyên Đán cũng như trong các dịp lễ hội năm mới hàng năm. Bởi theo người Trung Quốc thì món trứng trà này sẽ mang lại nhiều điều tốt đẹp và may mắn trong năm mới cho người thưởng thức.

https://kenh14cdn.com/2018/3/11/1d-15207594758691769987588.jpg    https://kenh14cdn.com/2018/3/11/1c-1520759475867502162072.jpg

Tay bóc trứng của Tuỳ An Nhiên ngừng lại, im lặng nhìn anh.

Giang Mạc Thừa ăn một miếng miến, giọng nói chán nản: “Anh bây giờ không làm được, chỉ có thể ở dưới lầu nhà em nhớ em.”

Tuỳ An Nhiên cắn một miếng trứng gà xong bỏ lại vào bát, gắp một miếng tiết vịt bỏ vào miệng, đầu lưỡi chỉ cảm thấy vị đắng: “Giang Mạc Thừa, anh nói xem anh cần gì phải như vậy, anh bây giờ là người đàn ông độc thân hoàng kim, sao lại không có dáng vẻ phong lưu như khi còn là sinh viên vậy nhỉ?”

Giang Mạc Thừa bị tức đến bật cười, nhìn cô hỏi ngược lại: “Chuyện em không làm được đừng dạy bảo anh.”

Tuỳ An Nhiên ngẩng người, lưỡi bị miến cay đến tê rần, cúi đầy che đậy sự chưa sót dưới đáy mắt, nhỏ giọng nói: “Đúng vậy, chúng ta sao lại nghĩ không thông như vậy?”

--

Tuỳ An Nhiên và Giang Mạc Thừa đều là người thành phố L, hai người từ cấp hai đã là bạn cùng lớn, cấp ba cũng vậy, đến đại học…cô thay đổi nguyện vọng đến thành phố A, anh cũng đuổi theo đến đây.

Nhiều lúc Tuỳ An Nhiên nghĩ cũng cảm thấy…thực tế thật ra rất tàn nhẫn.

Khi cô đang yêu thầm một người thì cùng lúc đó cũng có một người khác thích cô đã lâu, nhưng hai người là nam châm cùng dấu, không thể nảy sinh tình cảm với nhau…còn làm lỡ nhau.

Cũng không phải cô chưa từng động lòng, khi cô biết có một người thích cô lâu như vậy, dù cho anh ta không làm thêm điều gì, cô cũng sẽ vì vậy mà đối xử với anh dịu dàng hơn.

Nhưng không biết vào năm cuối cùng quan trọng của năm cấp ba ấy, ai đó đã đem chuyện Giang Mạc Thừa theo đuổi cô nói cho giáo viên, còn xuyên tạc thành hai người đang qua lại với nhau…

Người giáo viên đó là cô nhỏ của Giang Mạc Thừa, khi xử lý chuyện này khó tránh có sự bất công. Không chỉ cảnh cáo mà còn thông báo đến gia đình cô, mối quan hệ của ba mẹ cô cũng vì chuyện này mà tan vỡ.

Cô đến bây giờ vẫn nhớ câu nói đó của giáo viên: “Tuỳ An Nhiên, con gái không thể không biết xấu hổ. Tuổi này của em thì có thể hiểu gì về tình yêu nam nữ chứ? Giang Mạc Thừa phải đi du học nữa, vào lúc này em đừng nên kéo chân nó. Em hãy vì gia đình em, vì danh dự của ba mẹ em, em hiểu không?”

Câu nói đó như một cái gai cực độc, đâm vào tim cô, khiến cô không thể thở nổi, chỉ có thể trơ mắt từng bước ép chết bản thân.

Có lẽ không ai biết cô nghĩ thế nào, thực tế cô cũng không kịp suy nghĩ. Cô chỉ biết chuyện này do cô không xử lý ổn thoả, nên có người tố cáo cô. Vì thế mà làm phiền bố mẹ, khiến mối quan hệ của hai người chỉ hoà nhã bên ngoài cũng vì vậy mà triệt để vỡ tan.

Cũng không ai hiểu được sự ngang bướng của cô, mười mấy năm qua cô vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, ba mẹ thương yêu. Cô trân trọng nhất là tình cảm gia đình ấm áp này, nhưng chỉ trong một đêm, hoàn toàn sụp đổ.

Cảm giác sợ hãi bừng dậy trong cô như một con quái vật vậy, từng chút từng chút nuốt chửng cô.

Bạn đã từng trải qua cảnh hôn nhân bố mẹ không phúc hay chưa? Bạn đã trải qua cảnh cùng đường vì không nhận được sự tin tưởng của người khác hay chưa? Bạn đã bị người khác dùng ánh mắt mặc định nhìn mình chưa? Bạn đã từng bị người khác vô cớ xuyên tạc, đối xử ác ý chưa?

Cô đã từng.

Thế giới của cô trong chốt lát bị sụp đổ, vỡ tan từng mảnh.

Vì vậy cô không dám đối mặt với Giang Mạc Thừa, không dám tranh giành Ôn Cảnh Phạm. Chẳng qua là bóng ma của năm đó quá lớn, chỉ cần vô tình nhớ lại…lòng lại quặn đau.

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (8 Bình Luận)