TÌM NHANH
NGHIỆN
Tác giả: Kim Họa
View: 4.221
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 37 (Giấu trái tim)
Upload by Bắc Phủ
Upload by Bắc Phủ
Upload by Bắc Phủ
Upload by Bắc Phủ
Upload by Bắc Phủ
Upload by Bắc Phủ
Upload by Bắc Phủ
Upload by Bắc Phủ
Upload by Bắc Phủ
Upload by Bắc Phủ
Upload by Bắc Phủ
Upload by Bắc Phủ
Upload by Bắc Phủ
Upload by Bắc Phủ

Chương 37 (Giấu trái tim)

Hai tiếng sau.

Du Duệ tranh thủ tới biệt thự đón người, không dám đến trễ một giây.

Khương Nại đi phòng ngủ thay quần áo, chẳng chuẩn bị hành lý, đi tay không xuống dưới.

Cô không để ý tới Tạ Lan Thâm, ngay cả thư ký đi cùng và tài xế cũng nhìn bọn họ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bầu không khí bên trong xe rất thấp, chỉ có Khương Nại thỉnh thoảng đáp Du Duệ hai câu, còn khi Tạ Lan Thâm nói, cô như không nghe thấy.

Xe chạy cả đoạn đường, Tạ Lan Thâm thấp giọng hỏi cô khát nước không?

Khương Nại ngẩng đầu bình tĩnh nhìn phía trước, trò chuyện với Du Duệ về thời tiết ở thành phố Thân.

Lại chạy một đoạn đường nữa, Tạ Lan Thâm hỏi cô có muốn ăn chút gì không.

Khương Nại lấy di động, trò chuyện với Du Duệ về ẩm thực của quán ăn nào ngon ở thành phố Thân.

Cuối cùng làm Du Duệ có áp lực tâm lý rất lớn, cũng không dám nói tiếp, nín thở ngồi ngay ngắn cả hành trình.

Đến sân bay.

Khương Nại vẫn không để ý tới Tạ Lan Thâm, đeo khẩu trang, chỉ lộ đôi mắt đen nhánh sáng ngời, sợ bị nhận ra, chủ động đứng ở nơi ít người, dựa lưng mảnh khảnh ở vách tường, nhìn anh mặc tây trang phẳng phiu đi đến bên cạnh, vươn ngón tay thon dài, nhưng anh chưa được cho phép nên không nắm lấy tay cô, giấu bàn tay vào túi áo.

Tạ Lan Thâm chẳng đụng tới đầu ngón tay cô, nhìn chăm chú, cố ý đè thấp giọng nói: “Về thành phố Thân quay phim xong trước, anh sẽ sắp xếp vệ sĩ, lúc nào cũng đi theo bảo vệ em an toàn.”

Khương Nại nghe anh nói xong, nhẹ nâng mắt nhìn qua đó.

Tạ Lan Thâm chẳng nói gì khác, cuối cùng dịu dàng cười với cô: “Chăm sóc bản thân mình cho tốt.”

Khương Nại nhìn anh như vậy, nội tâm do dự, mím môi dưới khẩu trang.

Hai người cứ đứng như vậy, Du Duệ rất nhanh đã làm xong thủ tục đăng ký, đi tới đây.

Đến khi lên máy bay, Khương Nại không nói chuyện với Tạ Lan Thâm, đi vào cổng soát vé, hơi dừng chân, quay đầu nhìn phía sau.

Tạ Lan Thâm mặc tây trang xám đậm, đứng trong đám người rất dễ dàng nhận ra anh, thân hình cao ráo, cách rất xa, ánh mắt rất sâu nhìn cô rời đi.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Khương Nại đột nhiên hối hận không nói chuyện với anh, hàng người phía sau thúc giục, đành phải đi về phía trước.

Đăng ký xong.

Chỗ ngồi của Du Duệ ở bên cạnh cô.

Là vì tránh Khương Nại bị người lạ quấy rầy.

Khương Nại thật ra không có suy nghĩ này, ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ, hồn vía lên mây.

Nơi này không có Tạ Lan Thâm trấn áp, Du Duệ nói nhiều hơn: “Khương tiểu thư, cô nghe chuyện tối qua xảy ra ở Tạ gia chưa?”

Tinh thần Khương Nại không tốt lắm, cô nhìn Du Duệ, ngữ khí rất nhẹ: “Không rõ lắm.”

Cô chẳng nói gì cả, dù gì cũng là việc riêng của Tạ Lan Tịch.

Du Duệ sờ gọng kính, lại nắm tay đặt bên miệng ho nhẹ hai cái, bát quái nói: “Bùi Tứ là học bá thiên tài xuất thân từ làng chài của một thôn nhỏ, khi đi học được tiểu thư Lan Tịch nhiệt tình theo đuổi nhiều năm, khi sắp tốt nghiệp mới ở bên nhau, sau đó tiểu thư Lan Tịch xảy ra tai nạn xe cộ, tình yêu bí mật của hai người bị phơi bày, Tổng giám đốc Tạ chiêu mộ Bùi Tứ vào Tạ thị, còn đưa anh ta lên làm CEO của công ty.”

Nói tới đây, Du Duệ dừng vài giây, trộm nói: “Nghe đồn Bùi Tứ làm con rể tới cửa của Tạ thị, không yêu tiểu thư Lan Tịch, mà hướng về vinh hoa phú quý.”

Khương Nại nhìn anh ấy, rất tò mò hỏi: “Không nói lời này với Tạ Lan Thâm à?”

“Tôi muốn chết hay gì?” Du Duệ biết nhìn người, cũng nhìn ra Khương Nại dễ nói chuyện, mới dám bát quái chuyện này.

Thế nhưng đã nói tới đây rồi, Khương Nại dứt khoát hỏi thêm hai câu bí sử gia tộc Tạ gia: “Lần trước anh nói với tôi Tạ Lâm bị nhốt ở ngục giam Vô Nhân Khu mười năm, anh ấy đã phạm sai lầm lớn gì ở Tạ gia à?”

Để tránh Du Duệ không muốn tiết lộ, Khương Nại tốt bụng nhắc nhở anh ta: “Tôi sẽ không nói cho Tạ Lan Thâm biết…… Anh nói Bùi Tứ không yêu Tạ Lan Tịch.”

“……”

Biểu tình Du Duệ rất phong phú, cuối cùng chỉ đành nhận thua đầu hàng.

Chờ tiếp viên hàng không đi ngang qua, anh ấy nhìn chung quanh, mới nói với Khương Nại: “Tôi cũng nghe quản gia ở nhà họ Tạ nói, Tổng giám đốc Tạ đã mang bệnh từ trong bụng mẹ, cô biết chứ? Lúc nhỏ vẫn luôn uống thuốc điều dưỡng cơ thể, mà Tạ Lâm là em trai yêu thương nhất của Tổng giám đốc Tạ, thế nhưng lén đổi thuốc Tổng giám đốc Tạ uống.”

Ngón tay đặt ở đầu gối của Khương Nại run run, đôi mắt giấu không được kinh ngạc.

Cô cũng chưa hỏi, Du Duệ đã tiếp tục: “Có hai ba năm, Tổng giám đốc Tạ suýt nữa ‘ngủm củ tỏi’, lúc sau điều tra ra thuốc thường uống đã bị Tạ Lâm lén đổi.”

Khi đó Tạ Lan Thâm phòng bị ai cũng sẽ không phòng bị em trai mình yêu thương nhất.

Ai ngờ người hạ độc thủ là người này.

Khương Nại hơn nửa ngày mới tìm về thanh âm của chính mình: “Cho nên Tạ Lan Thâm tự nhốt Tạ Lâm ở Vô Nhân Khu? Vì sao…… Tạ Lâm muốn hại anh ấy như vậy?”

Du Duệ: “Chắc do lòng ghen tị quấy phá, loại gia tộc trọng quy tắc như Tạ gia sẽ không để vãn bối và trưởng bối chung tên với nhau, chữ Lan thật ra là tên của lão thái gia, Tổng giám đốc Tạ vừa sinh ra đã được ban cho chữ Lan, ngẫm lại liền biết địa vị trưởng tôn của anh ấy không thể lay động.”

“Vậy còn Tạ Lan Tịch?”

“Tiểu thư Lan Tịch vốn tên Tạ Tịch, sau khi xảy ra tai nạn xe cộ, Tổng giám đốc Tạ tự mời đại sư đoán mệnh sửa tên, cô ấy là người đầu tiên trong cả gia tộc có cùng chữ Lan với Tổng giám đốc Tạ.”

……

Từ miệng Du Duệ, Khương Nại dần rõ ràng chuyện của Tạ gia.

Hèn gì lần trước Trình Thù nói trước khi Tạ Lan Thâm trở thành gia chủ đã trải qua vài chuyện người thường không chấp nhận được.

Từ quá trình trưởng thành của anh mà nói, sợ là không được một khắc an ổn.

Khương Nại có chút cảm xúc phức tạp, lại nghĩ tới bệnh án kia.

Cô có xúc động muốn hỏi Du Duệ, lời nói đến miệng lại yên lặng nuốt vào.

Bởi vì Tạ Lan Thâm chưa chắc muốn bị cô biết, một khi hỏi, sớm muộn gì Du Duệ cũng không giấu được anh.

Hành trình kế tiếp hai người không nói chuyện phiếm với nhau, tối hôm qua Khương Nại ngủ không ngon, vẫn ngủ bù trên máy bay.

Ngẫu nhiên mở mắt thấy Du Duệ xem tạp chí, tự làm cho bản thân rất bận rộn.

Tới gần chạng vạng, Khương Nại mới đến sân bay thành phố Thân.

Tần Thư Nhiễm đã sớm sắp xếp xe bảo mẫu chờ ở đó, thấy cô xuất hiện, nhanh chóng đi lên đón, không quên nhiệt tình cảm ơn Du Duệ đưa Khương Nại trở về.

Du Duệ hoàn thành nhiệm vụ phải lập tức bay lại thành phố Tứ, chủ động thêm phương thức liên hệ với Tần Thư Nhiễm, rồi đẩy một người vệ sĩ đi lên: “Anh ấy tên Khuông Phương Phương, vệ sĩ thân cận Tổng giám đốc Tạ sắp xếp cho Khương tiểu thư.”

Tần Thư Nhiễm nhìn người vệ sĩ có thân hình cao lớn này, rất sảng khoái nhận người.

Tuyệt đối có thể tin tưởng người của Tổng giám đốc Tạ.

Nói chuyện vài câu với nhau, Tần Thư Nhiễm nhìn Du Duệ đi mới khom lưng lên xe.

Khương Nại ngủ đủ rồi, tinh thần đã tốt hơn, nhưng mà biểu cảm trên khuôn mặt không mấy vui vẻ.

Tần Thư Nhiễm làm người từng trải, liếc mắt một cái liền nhìn thấu: “Trước khi về thành phố Thân, em cãi nhau với Tổng giám đốc Tạ?”

Khương Nại không thừa nhận, lắc đầu nói: “Không có.”

“Biểu cảm này của em, chỉ thiếu điều khóc thôi.” Tần Thư Nhiễm trêu chọc, vặn mở chai nước đưa cho cô.

Khương Nại không khát, lấy di động trong túi áo.

Đầu ngón tay trắng nõn chạm sáng màn hình, cô muốn gửi tin nhắn báo bình an cho Tạ Lan Thâm, nghĩ lại có lẽ anh đang bận chuyện của Tạ gia.

Vì thế xúc động này bị cô đè lại.

Nửa ngày sau, Khương Nại nghiêm túc nói với Tần Thư Nhiễm: “Em sẽ đóng phim cho tốt, không đi đâu cả.”

Tần Thư Nhiễm suýt chút nữa quỳ xuống trước mặt cô: “Cám ơn trời đất, tiểu tổ tông rốt cuộc cũng nhớ tới sự nghiệp rồi.”

……

Khương Nại không về chung cư, trực tiếp đi đoàn phim điểm danh.

Cô đã liên tục xin nghỉ vài ngày, nên không thể xin nghỉ được nữa.

Nếu không sợ lần này Đàm Cung hợp tác xong, về sau không dám hợp tác với cô nữa.

Ở đoàn phim, ba ngày sau cô mới nhìn thấy Vưu Ý.

Cô ta rất gầy, cứ như một cơn gió có thể làm cô ta ngã xuống đất, khi quay phim, cô ta đứng ở xa, không tới gần, rất kiệm lời khi nói chuyện với người khác.

Khương Nại cũng xem Vưu Ý là không khí, dường như rất ăn ý trong chuyện này, không ai nhắc đến chuyện hai người là chị em ruột.

Ngẫu nhiên nghỉ ngơi nhàn rỗi, cô sẽ nghe thấy Trì Châu ngồi trong phòng trang điểm ôm di động, nhỏ giọng nói: “Gần đây có phải Hoa Nhất bị nhà tư bản xử lý không, tập thể nghệ sĩ dưới trướng kết thúc hợp đồng, giá cổ phiếu như nhảy lầu.”

Khương Nại lấy bông tẩy trang cẩn thận lau son môi, nhìn qua đó: “Em mua cổ phiếu Hoa Nhất?”

“Thì trước đó Hoa Nhất đã bồi thường một vai nữ phụ cho em diễn mà, nên em mua một chút, ai biết mất công lỗ sạch vốn.”

Trì Châu thở dài, cũng chỉ có thể nhận mệnh.

Nói đến đây, cô ấy kéo ghế dựa tới gần, làm mặt quỷ nói: “Em nghe nói tối nào Vưu Ý cũng khóc trong phòng.”

Khương Nại không hứng thú, cụp mắt xinh đẹp không nâng lên.

Trì Châu còn muốn bát quái, đã bị tiếng gõ cửa cắt ngang.

Theo tiếng nhìn lại, người đàn ông trẻ tuổi mặc quần áo lao động đi tới, nâng một vòng hoa hồng to đi vào: “Đây là Tạ tiên sinh tặng cho tiểu thư Khương Nại.”

Bày tỏ tình yêu khoe khoang như vậy, không giống với phong cách của Tạ Lan Thâm.

Khương Nại mờ mịt, vẫn là Trì Châu hưng phấn chạy tới ký nhận, kinh ngạc cảm thán không thôi: “Trời ạ, vị Tạ tiên sinh nào ra tay hào phóng như vậy thế!”

Nói xong, cô ấy rút tấm thẻ ra khỏi hoa hồng.

Bên trên có ghi chú rõ ràng, bị Trì Châu đọc to: “Tạ Lâm?”

Đầu ngón tay cầm bông tẩy trang rơi xuống, Khương Nại cảm giác mí mắt phải đang nhảy: “……”

Ở đoàn phim, phàm là có bất luận tin đồn gì đều bị truyền ra ngoài.

Đống hoa hồng này ít nhiều cũng có 999 đóa, còn đưa từ máy bay đến, đặt trong phòng trang điểm rất chiếm vị trí, rất hấp dẫn ánh mắt người khác.

Trì Châu lên mạng trộm điều tra Tạ Lâm là ai, kết quả không thu hoạch được gì, không để lại bất cứ giới thiệu bối cảnh gì.

Nhưng mà Vưu Ý lại biết, cô ta nghe nói Khương Nại được tặng hoa hồng, còn là người tên Tạ Lâm, cả người ngơ ngẩn tại chỗ.

Người đàn ông gặp mặt ở khách sạn đêm đó và chuyện đã xảy ra.

Đến nay cô ta đều ghi nhớ trong lòng, nhớ cả đời.

Kết quả tên Tạ Lâm này lại lần nữa xuất hiện, lại dính líu đến Khương Nại.

Gương mặt thanh tú của Vưu Ý càng tái nhợt, cô ta muốn đi hỏi, bản năng lại sợ hãi người phụ nữ tên Khương Nại.

Mà làm cô ta cảm thấy âm thầm vui mừng là Khương Nại tặng bó hoa hồng cho Trì Châu thích khoe mẽ ham giàu có, không giữ lại một đóa hoa nào cả.

Chạng vạng kết thúc công tác quay phim, nhân viên công tác trong đoàn phim thu dọn sân khấu lộn xộn.

Khương Nại thay quần áo rời đi trước, chỉ có một người vệ sĩ và trợ lý đi theo, vừa đến khách sạn lại nhận được một bữa tối xa hoa dưới ánh nến, ông chủ nhà hàng tự đưa tới, cũng nói là một vị Tạ Lâm tiên sinh đã đặt trước.

Vừa hoa vừa bữa tối ánh nến, Khương Nại không có biểu cảm gì, hoàn toàn không đoán ra Tạ Lâm đang làm trò quỷ gì.

Cô không đi tìm Tạ Lan Thâm cáo trạng, nhưng mà Khuông Phương Phương không phải người mù.

Chưa đến một hai phút, khóe mắt cô đã nhìn thấy anh ấy lấy di động và hộp thuốc đi ra cửa gọi điện thoại.


 

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (33 Bình Luận)